Gần nay, bữa ăn của em theo truyền thống của nước Việt Nam hơn là Mỹ. Trong mâm cơm Việt Nam thương thì sẽ có món mặn, món rau, và món canh. Đúng là cách ăn này có lễ xem như kỳ công đối với một người đi làm bình thường. Vì vậy, em thường giúp mẹ nấu ăn nhưng khi em quay về thành phố Madison thì em sẽ thiếu một trong ba món trên mâm cơm truyền thống. Trong mỗi bữa ăn, gia đình Việt Nam sẽ tụ họp để ăn cùng nhau chứ không ăn riêng. Trên mâm cơm sẽ có những dĩa thức ăn và nước chắm dùng chung, nhưng chén, đũa và muổng thì sẽ xài riêng. Đặc điểm của bàn ăn Việt Nam là người trẻ sẽ mời người lớn dùng bữa trước khi ăn.
Em thấy cách người Việt Nam thể hiện ¨kính già yêu trẻ” là một thói quen tốt cho người trẻ quý trọng bữa cơm gia đình. Nhưng em cũng thấy khái niệm này phải thay đổi theo hoàn cảnh và tình huống. Chẳng hạn như vào dịp lễ lộc, đám giỗ hay đám cưới, những ngày mà bà con họ hàng từ khắp nơi về, thì bữa ăn sẽ quá đông để bắt người trẻ mời từng người trên bàng. Thêm vào đó, nếu như là một người khách đến nhà thì họ nên dùng bữa mà không cần phải mời vì họ đã được mời đến nhà rồi. Đây không nên xem là cách quên đi truyền thống vì mình đang đặt trong lòng quý khách, một khái niệm cũng được coi là quan trọng trong truyền thống Việt Nam.
Khi xa nhà lâu ngày em cảm thấy như mình muốn được không gian gia đình trở lại. Vì thế, em đã bắt đầu nấu canh nhiều hơn. Em chú trọng rau và trái cây nhiều nhất khi ăn vì em thấy con người khoẻ hơn khi ăn rau và trái cây tươi. Một thói quên em chưa bỏ được là cho gia vị nhiều trong thức ăn. Em cũng nhớ lời ba mẹ khuyên về đồ ăn nóng và đồ ăn lạnh cho nên em sẽ không dùng nhiều dầu khi nấu ăn và cũng ít khi ăn xoài, nhãn, hay chôm chôm. Một phần là vì những món này rất khó tìm và không được tươi trong khí hậu của miền Bắc của Mỹ, nhưng phần chính là vì em muốn duy trì sức khỏe tốt khi phải thức đêm và đi học lâu.
Khi xa nhà lâu ngày em cảm thấy như mình muốn được không gian gia đình trở lại. Vì thế, em đã bắt đầu nấu canh nhiều hơn. Em chú trọng rau và trái cây nhiều nhất khi ăn vì em thấy con người khoẻ hơn khi ăn rau và trái cây tươi. Một thói quên em chưa bỏ được là cho gia vị nhiều trong thức ăn. Em cũng nhớ lời ba mẹ khuyên về đồ ăn nóng và đồ ăn lạnh cho nên em sẽ không dùng nhiều dầu khi nấu ăn và cũng ít khi ăn xoài, nhãn, hay chôm chôm. Một phần là vì những món này rất khó tìm và không được tươi trong khí hậu của miền Bắc của Mỹ, nhưng phần chính là vì em muốn duy trì sức khỏe tốt khi phải thức đêm và đi học lâu.
Chào Quyên, khi xa nhà lâu thì bạn nhớ món gì nhất khi ăn cùng gia đình?
ReplyDeleteChào Bảo, khi xa nhà, mình nhớ món bánh canh cua và bánh mì nhất. Bánh canh cua thì cần nhiều thời gian. Mình thấy mẹ nấu là ngon nhất. Còn bánh mì thì mình nhớ giá cả ở nhà. Ở bang mình bánh mì không tới $10.
DeleteBạn có thấy khó khăn khi tìm kiếm các nguyên liệu cần thiết để nấu món ăn Việt Nam khi ở Madison không?
ReplyDeleteChào Tài, khi mình mới đến Madison thì rất khó để mình tìm nguyên liệu. Nhưng sau vài tháng, mình có thời gian đi đến nhiều chợ hơn và gần nay thì nguyên liệu cần thiết để nấu những món ăn Việt đã dễ tìm hơn nhiều.
Delete